Linh Vũ Thiên Hạ


Tác giả: Vũ Phong

Chương 1036: Lão Giả Tóc Xanh



Huyết sắc đao mang mang theo âm bạo chói tai bén nhọn trực tiếp đánh thẳng vào người võ soái vừa đẩy lui Lục Tâm Đồng.

Hưu!

Đao mang đi qua, không gian xé vỡ, tốc độ nhanh tới cực hạn, người kia hoảng hốt bố trí hộ thân cương quyển, nhưng không cách nào đối kháng được uy lực khủng bố của một đao này.

Hô!

Đao mang đánh xuống, hộ thân cương quyển lập tức phá thành mảnh nhỏ.

Ca ca!

Thanh âm tiếng vỡ nát răng rắc, hộ thân cương quyển vỡ tan, đao mang áp xuống, thẳng tắp rơi lên đầu người kia.

Hưu!

Thân hình hắn trực tiếp bị chém thành hai nửa.

Sưu!

Thân hình Lục Thiếu Du nháy mắt biến mất tại chỗ, thậm chí còn không cần nhìn qua một lần, khi thân ảnh xuất hiện, đã xuất hiện trước mặt một trong nhị lão còn lại.

Phanh!

Chưởng ấn của tiểu Long chấn khai không gian, trực tiếp đẩy lui người kia.

Lục Thiếu Du dứt lời, huyết sắc đao mang chói mắt bay ra.

Đao mang nương theo sau tiếng long ngâm truyền ra, vẽ ra một đường cong huyết sắc quỷ dị.

Hưu!

Không gian phá vỡ, nhất thời mang theo cỗ lực lượng bàng bạc như thiên ngoại vẫn thạch nện xuống, không trung run rẩy, huyết sắc đao mang phút chốc bổ lên thân thể người kia.

Dưới ánh mắt kinh hãi của hắn, thân hình hắn lập tức biến thành hai đoạn.

Mặt đất nứt nẻ lan tràn thật xa, dãy kiến trúc khổng lồ bị hủy diệt một tảng lớn.

Một đao khí thế khủng bố làm lòng người phát lạnh, vô số ánh mắt vô cùng rung động, nhìn kình khí thổi quét trên bầu trời, chỉ nháy mắt thanh niên áo xanh đã giết chết hai võ soái ngũ trọng thật dứt khoát gọn gàng, sát khí tận trời, tựa như sát thần nhất thời ghi khắc thật sâu trong lòng bọn họ.

Tiểu Long quyệt miệng, có chút không phục nói.

Lục Thiếu Du nói.

Một hắc ảnh nháy mắt hiện thân, trong tay xách theo Phương Thành Hữu đang phun máu tươi.

Bạch Linh truyền âm vào trong tai Lục Thiếu Du.

Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, triệu hoán Thiên Sí Tuyết Sư.

Thiên Sí Tuyết Sư trầm thấp rít gào một tiếng, nháy mắt lao thẳng xuống, thân hình hóa thành thể tích khổng lồ hơn trăm thước.

Tiếng cười to quanh quẩn giữa không trung, thân ảnh Thiên Sí Tuyết Sư nháy mắt biến mất cuối chân trời, chỉ lưu lại bạch sắc tàn ảnh.

Trong đám người có một lão giả tóc xanh xõa vai, thần sắc có chút lôi thôi nhìn quanh bốn phía, nhưng trong ánh mắt lại lóe tinh mang.

Lão giả lập tức ôm đầu kêu thảm, người chung quanh nhìn thoáng qua, lập tức không để ý tới hắn.

Sau cơn đau đớn kịch liệt, chân khí lão giả tóc xanh nháy mắt biến đổi, tuy vẫn là bộ dáng lôi thôi, nhưng lại mang theo cỗ khí tràng vô hình.

Sưu!

Ngay tiếp theo hắn vặn vẹo không gian, biến mất ngay tại chỗ, lão giả biến mất nhưng người chung quanh cũng không chú ý tới.

Sưu sưu!

Giữa không trung ba thân ảnh từ xa tới gần, lập tức lắc mình hiện thân, nhìn chăm chú xuống đường lớn hỗn độn bên dưới, sắc mặt vô cùng khó xem, đầy vẻ giận dữ.

Một hồng bào thân ảnh nháy mắt lao tới cạnh thi thể Tùng Bách Đào, trong mắt tràn đầy phẫn hận, chân khí hỏa hệ lan tràn, đây không phải ai khác mà chính là tông chủ Thiên Quỷ tông Tùng Thanh Sơn.

Đệ tử Thiên Tinh tông vẫn còn thất thần, nhìn thấy hai người trên không liền bẩm báo.

Người vừa lên tiếng là Thiên Quỷ tông Hồ Hưng Hải.

Tùng Thanh Sơn rít gào quát lớn một tiếng, nháy mắt đã biến mất giữa không trung, trực tiếp truy theo phía trước.

Sưu sưu…

Hồ Hưng Hải cùng người còn lại đều nổi giận truy theo, ba thân ảnh nháy mắt đã biến mất.

Giờ phút này ở trong một dãy núi cách Thiên Tinh thành không xa, rừng rậm liên miên xanh ngắt, nhìn không thấy cuối.

Sưu sưu…

Một lát sau ba đạo thân ảnh lướt qua, chỉ lưu lại không gian ba văn không ngừng gợn sóng.

Bên trong dãy núi có một sơn động, sau một lát bạch mang biến mất, sơn động lộ ra.

Bạch Linh nói.

Trong sơn động, Lục Thiếu Du khẽ cười, lần này đi Thiên Tinh thành thu hoạch không nhỏ, đánh chết mấy cường giả hai tông không nói, quan trọng nhất là chiếm được hồn linh khải giáp địa cấp, trình tự tựa hồ yếu hơn Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực một ít, nhưng đều là địa cấp, đây tuyệt đối là bảo vật.

Thiên Độc Yêu Long ném Phương Thành Hữu xuống đất hỏi.

Toàn thân Phương Thành Hữu đầy tổn thương, đã mất đi vẻ hung hăng càn quấy, chỉ còn lại sợ hãi, tới lúc này hắn mới nhìn thấy rõ ràng người bên cạnh Lục Thiếu Du thật khó trêu chọc, sớm biết như vậy hắn làm sao còn dám làm như thế.

Lục Thiếu Du liếc mắt nhìn Phương Thành Hữu, lúc trước người này từng truy sát Đông Vô Mệnh khá lâu.

Đúng lúc này một thanh âm từ bên ngoài sơn động truyền vào, vừa nghe thanh âm sắc mặt mọi người đại biến.

Trong lòng Lục Thiếu Du cả kinh, không nghĩ tới có người lẻn tới gần mà không ai phát hiện, thậm chí cả Bạch Linh cũng không nhận thấy, người kia thật sự không tầm thường.

Lục Thiếu Du lắc mình lướt ra, ánh mắt ngưng trọng, một thân ảnh xuất hiện trong mắt Lục Thiếu Du, làm cho hắn vô cùng nghi hoặc.

Đánh giá post

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License